Không học ở trung tâm, không giáo trình bài bản — tôi học tiếng Anh bằng chính công việc hằng ngày. Đây là 4 giai đoạn thật tôi đã đi qua, và vẫn đang đi tiếp.
Tôi bắt đầu học tiếng Anh nghiêm túc không phải vì thi cử, mà vì một lần nhận bản vẽ mờ từ khách Campuchia và một catalogue vật liệu toàn thuật ngữ mình không hiểu. Lúc đó tôi nhận ra: tiếng Anh không phải kỹ năng "nên có", mà là công cụ bắt buộc nếu muốn làm nghề này nghiêm túc hơn.
Tôi không đi theo lộ trình sách vở mà tự chia thành 4 giai đoạn, mỗi giai đoạn giải quyết đúng một nhu cầu thật trong công việc.
Thay vì học từ vựng chung chung, tôi bắt đầu bằng đúng những từ mình chạm vào mỗi ngày: bản vẽ, vật liệu, xưởng sản xuất. Đây cũng là lý do tôi viết bài 100 từ vựng quen thuộc — nó chính là danh sách tôi học đầu tiên.
Có từ vựng rồi, tôi luyện cách dùng chúng trong email và cuộc gọi thật — không qua bài tập mẫu. Hai bài mẫu câu email và mẫu câu gọi điện là kết quả của giai đoạn này.
Khi đã quen giao tiếp cơ bản, tôi quay lại học sâu hơn: ký hiệu GD&T, tiêu chuẩn ISO/ASTM, chứng chỉ vật liệu. Đây là phần khó nhất — chi tiết trong từ vựng bản vẽ kỹ thuật và từ vựng vật liệu & tiêu chuẩn.
Giai đoạn này không có bài viết riêng — vì nó không phải kiến thức để học, mà là kết quả của việc lặp lại 3 giai đoạn trên đủ nhiều lần. Tôi vẫn đang ở đây, và vẫn còn sai — nhưng ít bị đơ hơn trước rất nhiều.
Không học trước rồi chờ dùng — tôi ghi lại từ mới ngay lúc gặp nó trong công việc, vì đó là lúc nhớ lâu nhất.
5-10 từ một ngày, đều đặn, thay vì học dồn một buổi rồi bỏ cả tuần. Ít nhưng đều mới là thứ giữ được lâu dài.
Email, bản vẽ, cuộc gọi thật — không phải giáo trình chung chung. Học đúng thứ mình sẽ dùng, không học vì sợ thiếu.
Ưu tiên truyền đạt đúng ý hơn là nói đúng ngữ pháp. Khách hàng cần hiểu bản vẽ, không cần chấm điểm phát âm của tôi.
Tôi không viết bài này để nói mình giỏi tiếng Anh — mà để ghi lại con đường thật, cho chính mình nhìn lại, và cho ai đang ở giai đoạn 1 như tôi từng ở đó.